和 hé 吴 wú 典 diǎn 仪 yí 韵 yùn - - 程 chéng 通 tōng
几 jǐ 度 dù 宵 xiāo 衣 yī 坐 zuò 达 dá 晨 chén , , 出 chū 门 mén 常 cháng 若 ruò 对 duì 严 yán 宸 chén 。 。
床 chuáng 头 tóu 独 dú 赖 lài 诗 shī 书 shū 旧 jiù , , 天 tiān 上 shàng 重 zhòng 沾 zhān 雨 yǔ 露 lù 新 xīn 。 。
未 wèi 有 yǒu 涓 juān 埃 āi 酬 chóu 圣 shèng 德 dé , , 徒 tú 工 gōng 雕 diāo 刻 kè 忝 tiǎn 词 cí 臣 chén 。 。
声 shēng 诗 shī 感 gǎn 动 dòng 君 jūn 王 wáng 喜 xǐ , , 一 yī 笑 xiào 恬 tián 然 rán 满 mǎn 国 guó 春 chūn 。 。
和吴典仪韵。明代。程通。几度宵衣坐达晨,出门常若对严宸。 床头独赖诗书旧,天上重沾雨露新。 未有涓埃酬圣德,徒工雕刻忝词臣。 声诗感动君王喜,一笑恬然满国春。