和 hé 沈 shěn 绣 xiù 衣 yī 韵 yùn - - 钟 zhōng 芳 fāng
寒 hán 日 rì 登 dēng 楼 lóu 惨 cǎn 不 bù 欢 huān , , 茫 máng 茫 máng 愁 chóu 思 sī 入 rù 无 wú 端 duān 。 。
乐 lè 输 shū 颜 yán 巷 xiàng 能 néng 知 zhī 少 shǎo , , 声 shēng 断 duàn 虞 yú 琴 qín 欲 yù 续 xù 难 nán 。 。
山 shān 小 xiǎo 夕 xī 阳 yáng 当 dàng 户 hù 过 guò , , 天 tiān 空 kōng 秋 qiū 色 sè 隔 gé 江 jiāng 看 kàn 。 。
头 tóu 颅 lú 半 bàn 白 bái 成 chéng 何 hé 事 shì , , 满 mǎn 地 dì 丹 dān 枫 fēng 岁 suì 又 yòu 残 cán 。 。
和沈绣衣韵。明代。钟芳。寒日登楼惨不欢,茫茫愁思入无端。 乐输颜巷能知少,声断虞琴欲续难。 山小夕阳当户过,天空秋色隔江看。 头颅半白成何事,满地丹枫岁又残。