登 dēng 白 bái 云 yún 寺 sì 阁 gé - - 谭 tán 元 yuán 春 chūn
偶 ǒu 游 yóu 荒 huāng 寺 sì 将 jiāng 穷 qióng 处 chù , , 一 yī 阁 gé 高 gāo 深 shēn 出 chū 自 zì 然 rán 。 。
村 cūn 鸟 niǎo 不 bù 飞 fēi 红 hóng 树 shù 外 wài , , 行 háng 人 rén 半 bàn 在 zài 绿 lǜ 溪 xī 边 biān 。 。
寒 hán 通 tōng 远 yuǎn 里 lǐ 无 wú 非 fēi 旭 xù , , 冬 dōng 满 mǎn 平 píng 畴 chóu 但 dàn 有 yǒu 烟 yān 。 。
欲 yù 豁 huō 南 nán 来 lái 山 shān 水 shuǐ 目 mù , , 此 cǐ 中 zhòng 风 fēng 物 wù 不 bù 须 xū 全 quán 。 。
登白云寺阁。明代。谭元春。偶游荒寺将穷处,一阁高深出自然。 村鸟不飞红树外,行人半在绿溪边。 寒通远里无非旭,冬满平畴但有烟。 欲豁南来山水目,此中风物不须全。