海 hǎi 云 yún 岁 suì 暮 mù - - 释 shì 函 hán 是 shì
老 lǎo 病 bìng 空 kōng 惊 jīng 岁 suì 月 yuè 深 shēn , , 白 bái 云 yún 终 zhōng 古 gǔ 恋 liàn 高 gāo 岑 cén 。 。
近 jìn 人 rén 渐 jiàn 失 shī 溪 xī 山 shān 意 yì , , 薄 bó 海 hǎi 犹 yóu 存 cún 贫 pín 贱 jiàn 心 xīn 。 。
戎 róng 马 mǎ 百 bǎi 年 nián 成 chéng 往 wǎng 事 shì , , 川 chuān 原 yuán 此 cǐ 夕 xī 惜 xī 寒 hán 襟 jīn 。 。
香 xiāng 炉 lú 猿 yuán 鹤 hè 劳 láo 相 xiāng 待 dài , , 空 kōng 谷 gǔ 谁 shuí 怜 lián 隔 gé 岁 suì 音 yīn 。 。
海云岁暮。明代。释函是。老病空惊岁月深,白云终古恋高岑。 近人渐失溪山意,薄海犹存贫贱心。 戎马百年成往事,川原此夕惜寒襟。 香炉猿鹤劳相待,空谷谁怜隔岁音。