觅 mì 海 hǎi 棠 táng - - 王 wáng 十 shí 朋 péng
好 hǎo 事 shì 高 gāo 人 rén 重 zhòng 海 hǎi 棠 táng , , 两 liǎng 株 zhū 分 fēn 植 zhí 舫 fǎng 斋 zhāi 旁 páng 。 。
恰 qià 当 dàng 燕 yàn 子 zi 来 lái 时 shí 放 fàng , , 更 gèng 向 xiàng 禅 chán 房 fáng 深 shēn 处 chù 芳 fāng 。 。
道 dào 眼 yǎn 想 xiǎng 应 yīng 怜 lián 不 bù 俗 sú , , 痴 chī 人 rén 何 hé 苦 kǔ 恨 hèn 无 wú 香 xiāng 。 。
梅 méi 溪 xī 野 yě 叟 sǒu 曾 céng 经 jīng 眼 yǎn , , 欲 yù 觅 mì 一 yī 根 gēn 栽 zāi 草 cǎo 堂 táng 。 。
觅海棠。宋代。王十朋。好事高人重海棠,两株分植舫斋旁。 恰当燕子来时放,更向禅房深处芳。 道眼想应怜不俗,痴人何苦恨无香。 梅溪野叟曾经眼,欲觅一根栽草堂。