李 lǐ 伯 bó 时 shí 画 huà 太 tài 白 bái 泛 fàn 舟 zhōu 小 xiǎo 像 xiàng - - 潘 pān 伯 bó 脩 xiū
李 lǐ 白 bái 自 zì 号 hào 谪 zhé 仙 xiān 人 rén , , 更 gèng 得 dé 龙 lóng 眠 mián 为 wèi 写 xiě 真 zhēn 。 。
一 yí 个 gè 青 qīng 莲 lián 初 chū 出 chū 水 shuǐ , , 千 qiān 年 nián 金 jīn 粟 sù 再 zài 来 lái 身 shēn 。 。
胸 xiōng 中 zhōng 元 yuán 气 qì 诗 shī 如 rú 海 hǎi , , 物 wù 外 wài 还 huán 丹 dān 酒 jiǔ 借 jiè 春 chūn 。 。
一 yī 笑 xiào 掀 xiān 髯 rán 缘 yuán 底 dǐ 事 shì , , 桃 táo 花 huā 潭 tán 上 shàng 见 jiàn 汪 wāng 伦 lún 。 。
李伯时画太白泛舟小像。元代。潘伯脩。李白自号谪仙人,更得龙眠为写真。 一个青莲初出水,千年金粟再来身。 胸中元气诗如海,物外还丹酒借春。 一笑掀髯缘底事,桃花潭上见汪伦。