晓 xiǎo 渡 dù 扬 yáng 子 zǐ 江 jiāng - - 李 lǐ 锴 kǎi
平 píng 楚 chǔ 渺 miǎo 无 wú 尽 jìn , , 乱 luàn 山 shān 寒 hán 欲 yù 苍 cāng 。 。
北 běi 风 fēng 吹 chuī 片 piàn 席 xí , , 此 cǐ 际 jì 一 yī 相 xiāng 望 wàng 。 。
客 kè 久 jiǔ 增 zēng 恇 kuāng 怯 qiè , , 吾 wú 哀 āi 罢 bà 慨 kǎi 慷 kāng 。 。
烟 yān 蓑 suō 依 yī 雪 xuě 渚 zhǔ , , 江 jiāng 上 shàng 有 yǒu 渔 yú 郎 láng 。 。
晓渡扬子江。清代。李锴。平楚渺无尽,乱山寒欲苍。 北风吹片席,此际一相望。 客久增恇怯,吾哀罢慨慷。 烟蓑依雪渚,江上有渔郎。