仙 xiān 槎 chá - - 谢 xiè 宗 zōng 可 kě
曾 céng 作 zuò 河 hé 源 yuán 万 wàn 里 lǐ 舟 zhōu , , 尘 chén 根 gēn 已 yǐ 断 duàn 卧 wò 蛟 jiāo 虬 qiú 。 。
无 wú 心 xīn 下 xià 土 tǔ 承 chéng 烟 yān 雨 yǔ , , 有 yǒu 路 lù 层 céng 霄 xiāo 犯 fàn 斗 dòu 牛 niú 。 。
破 pò 浪 làng 远 yuǎn 冲 chōng 银 yín 汉 hàn 晓 xiǎo , , 凌 líng 风 fēng 径 jìng 渡 dù 碧 bì 天 tiān 秋 qiū 。 。
归 guī 来 lái 带 dài 得 dé 支 zhī 机 jī 石 shí , , 谁 shuí 识 shí 人 rén 间 jiān 博 bó 望 wàng 侯 hóu 。 。
仙槎。元代。谢宗可。曾作河源万里舟,尘根已断卧蛟虬。 无心下土承烟雨,有路层霄犯斗牛。 破浪远冲银汉晓,凌风径渡碧天秋。 归来带得支机石,谁识人间博望侯。