赋 fù 终 zhōng 南 nán 山 shān 用 yòng 风 fēng 字 zì 韵 yùn 应 yìng 诏 zhào - - 杨 yáng 师 shī 道 dào
眷 juàn 言 yán 怀 huái 隐 yǐn 逸 yì , , 辍 chuò 驾 jià 践 jiàn 幽 yōu 丛 cóng 。 。
白 bái 云 yún 飞 fēi 夏 xià 雨 yǔ , , 碧 bì 岭 lǐng 横 héng 春 chūn 虹 hóng 。 。
草 cǎo 绿 lǜ 长 zhǎng 杨 yáng 路 lù , , 花 huā 疏 shū 五 wǔ 柞 zhà 宫 gōng 。 。
登 dēng 临 lín 日 rì 将 jiāng 晚 wǎn , , 兰 lán 桂 guì 起 qǐ 香 xiāng 风 fēng 。 。
赋终南山用风字韵应诏。隋代。杨师道。眷言怀隐逸,辍驾践幽丛。 白云飞夏雨,碧岭横春虹。 草绿长杨路,花疏五柞宫。 登临日将晚,兰桂起香风。