次 cì 松 sōng 盦 ān 残 cán 菊 jú 韵 yùn 和 hè 诗 shī 一 yī 首 shǒu - - 祝 zhù 廷 tíng 华 huá
雪 xuě 后 hòu 西 xī 风 fēng 砭 biān 骨 gǔ 寒 hán , , 寒 hán 侵 qīn 短 duǎn 鬓 bìn 益 yì 雕 diāo 残 cán 。 。
冰 bīng 坚 jiān 泽 zé 腹 fù 砧 zhēn 声 shēng 断 duàn , , 霜 shuāng 冷 lěng 山 shān 容 róng 木 mù 叶 yè 干 gàn 。 。
老 lǎo 骥 jì 心 xīn 雄 xióng 尚 shàng 思 sī 骋 chěng , , 胡 hú 羊 yáng 味 wèi 美 měi 为 wèi 加 jiā 餐 cān 。 。
掌 zhǎng 中 zhōng 珠 zhū 玉 yù 珍 zhēn 无 wú 比 bǐ , , 保 bǎo 抱 bào 提 tí 携 xié 仔 zǐ 细 xì 看 kàn 。 。
次松盦残菊韵和诗一首。清代。祝廷华。雪后西风砭骨寒,寒侵短鬓益雕残。 冰坚泽腹砧声断,霜冷山容木叶干。 老骥心雄尚思骋,胡羊味美为加餐。 掌中珠玉珍无比,保抱提携仔细看。