登 dēng 宛 wǎn 陵 líng 条 tiáo 风 fēng 楼 lóu 寄 jì 窦 dòu 常 cháng 侍 shì - - 罗 luó 隐 yǐn
乱 luàn 罹 lí 时 shí 节 jié 懒 lǎn 登 dēng 临 lín , , 试 shì 借 jiè 条 tiáo 风 fēng 半 bàn 日 rì 吟 yín 。 。
只 zhǐ 有 yǒu 远 yuǎn 山 shān 含 hán 暖 nuǎn 律 lǜ , , 不 bù 知 zhī 高 gāo 阁 gé 动 dòng 归 guī 心 xīn 。 。
溪 xī 喧 xuān 晚 wǎn 棹 zhào 千 qiān 声 shēng 浪 làng , , 云 yún 护 hù 寒 hán 郊 jiāo 数 shù 丈 zhàng 阴 yīn 。 。
自 zì 笑 xiào 疏 shū 慵 yōng 似 shì 麇 jūn 鹿 lù , , 也 yě 教 jiào 台 tái 上 shàng 费 fèi 黄 huáng 金 jīn 。 。
登宛陵条风楼寄窦常侍。唐代。罗隐。乱罹时节懒登临,试借条风半日吟。 只有远山含暖律,不知高阁动归心。 溪喧晚棹千声浪,云护寒郊数丈阴。 自笑疏慵似麇鹿,也教台上费黄金。