夜 yè 坐 zuò 亭 tíng 边 biān - - 陈 chén 士 shì 规 guī
幽 yōu 栖 qī 耽 dān 静 jìng 僻 pì , , 息 xī 影 yǐng 隐 yǐn 疏 shū 林 lín 。 。
寒 hán 塘 táng 隔 gé 野 yě 寺 sì , , 镫 dèng 远 yuǎn 烟 yān 际 jì 沉 chén 。 。
露 lòu 白 bái 秋 qiū 草 cǎo 间 jiān , , 百 bǎi 虫 chóng 感 gǎn 何 hé 深 shēn 。 。
潸 shān 然 rán 数 shù 行 xíng 下 xià , , 徒 tú 怀 huái 壮 zhuàng 士 shì 心 xīn 。 。
烦 fán 忧 yōu 结 jié 不 bù 散 sàn , , 流 liú 响 xiǎng 寄 jì 鸣 míng 琴 qín 。 。
天 tiān 高 gāo 银 yín 汉 hàn 迥 jiǒng , , 落 luò 月 yuè 欲 yù 横 héng 参 cān 。 。
夜坐亭边。清代。陈士规。幽栖耽静僻,息影隐疏林。 寒塘隔野寺,镫远烟际沉。 露白秋草间,百虫感何深。 潸然数行下,徒怀壮士心。 烦忧结不散,流响寄鸣琴。 天高银汉迥,落月欲横参。