重 zhòng 至 zhì 马 mǎ 兰 lán 峪 yù 一 yī 首 shǒu - - 张 zhāng 英 yīng
古 gǔ 塞 sāi 重 zhòng 为 wèi 扈 hù 跸 bì 行 xíng , , 清 qīng 时 shí 惟 wéi 见 jiàn 乐 lè 春 chūn 耕 gēng 。 。
山 shān 回 huí 夕 xī 照 zhào 孤 gū 村 cūn 出 chū , , 月 yuè 上 shàng 疏 shū 林 lín 万 wàn 幕 mù 平 píng 。 。
沙 shā 路 lù 双 shuāng 单 dān 留 liú 戍 shù 堡 bǎo , , 云 yún 峰 fēng 高 gāo 下 xià 隐 yǐn 边 biān 城 chéng 。 。
青 qīng 松 sōng 如 rú 旧 jiù 髭 zī 须 xū 白 bái , , 卧 wò 听 tīng 萧 xiāo 萧 xiāo 班 bān 马 mǎ 声 shēng 。 。
重至马兰峪一首。清代。张英。古塞重为扈跸行,清时惟见乐春耕。 山回夕照孤村出,月上疏林万幕平。 沙路双单留戍堡,云峰高下隐边城。 青松如旧髭须白,卧听萧萧班马声。