送 sòng 杨 yáng 而 ér 上 shàng 还 hái 剑 jiàn 上 shàng - - 梁 liáng 份 fèn
最 zuì 愁 chóu 浮 fú 汉 hàn 沔 miǎn , , 晚 wǎn 泊 pō 向 xiàng 寒 hán 汀 tīng 。 。
山 shān 夹 jiā 天 tiān 垂 chuí 幕 mù , , 舟 zhōu 轻 qīng 水 shuǐ 建 jiàn 瓴 líng 。 。
家 jiā 从 cóng 云 yún 外 wài 望 wàng , , 猿 yuán 到 dào 夜 yè 分 fēn 听 tīng 。 。
却 què 爱 ài 乡 xiāng 园 yuán 树 shù , , 苍 cāng 茫 máng 到 dào 眼 yǎn 青 qīng 。 。
送杨而上还剑上。清代。梁份。最愁浮汉沔,晚泊向寒汀。 山夹天垂幕,舟轻水建瓴。 家从云外望,猿到夜分听。 却爱乡园树,苍茫到眼青。