法 fǎ 云 yún 寺 sì 银 yín 杏 xìng 诗 shī - - 厉 lì 鹗 è
不 bú 见 jiàn 龙 lóng 鳞 lín 近 jìn 佛 fú 香 xiāng , , 犹 yóu 存 cún 鸭 yā 脚 jiǎo 覆 fù 僧 sēng 廊 láng 。 。
十 shí 围 wéi 空 kōng 洞 dòng 潜 qián 魈 xiāo 魅 mèi , , 双 shuāng 干 gàn 生 shēng 枯 kū 饱 bǎo 雪 xuě 霜 shuāng 。 。
影 yǐng 小 xiǎo 吴 wú 王 wáng 曾 céng 緤 xiè 马 mǎ , , 凉 liáng 多 duō 吉 jí 甫 fǔ 定 dìng 移 yí 床 chuáng 。 。
孤 gū 根 gēn 已 yǐ 是 shì 千 qiān 年 nián 后 hòu , , 怊 chāo 怅 chàng 无 wú 人 rén 比 bǐ 召 zhào 棠 táng 。 。
法云寺银杏诗。清代。厉鹗。不见龙鳞近佛香,犹存鸭脚覆僧廊。 十围空洞潜魈魅,双干生枯饱雪霜。 影小吴王曾緤马,凉多吉甫定移床。 孤根已是千年后,怊怅无人比召棠。