松 sōng 风 fēng 亭 tíng 其 qí 一 yī - - 赵 zhào 希 xī 璜 huáng
小 xiǎo 亭 tíng 起 qǐ 得 dé 傍 bàng 东 dōng 城 chéng , , 摵 shè 摵 shè 松 sōng 吹 chuī 夜 yè 半 bàn 笙 shēng 。 。
风 fēng 景 jǐng 于 yú 今 jīn 传 chuán 北 běi 宋 sòng , , 寒 hán 涛 tāo 竟 jìng 日 rì 咽 yàn 唐 táng 庚 gēng 。 。
落 luò 花 huā 黄 huáng 满 mǎn 无 wú 人 rén 扫 sǎo , , 瘦 shòu 叶 yè 青 qīng 垂 chuí 有 yǒu 鹤 hè 行 xíng 。 。
忽 hū 化 huà 虬 qiú 龙 lóng 斗 dòu 雌 cí 霓 ní , , 爪 zhǎo 牙 yá 碧 bì 血 xuè 看 kàn 交 jiāo 横 héng 。 。
松风亭其一。清代。赵希璜。小亭起得傍东城,摵摵松吹夜半笙。 风景于今传北宋,寒涛竟日咽唐庚。 落花黄满无人扫,瘦叶青垂有鹤行。 忽化虬龙斗雌霓,爪牙碧血看交横。