阶 jiē 下 xià 梧 wú 桐 tóng 忽 hū 然 rán 半 bàn 枯 kū 感 gǎn 而 ér 有 yǒu 作 zuò - - 钱 qián 淑 shū 生 shēng
百 bǎi 尺 chǐ 高 gāo 何 hé 用 yòng , , 枯 kū 枝 zhī 不 bù 识 shí 春 chūn 。 。
汝 rǔ 为 wèi 半 bàn 死 sǐ 树 shù , , 我 wǒ 亦 yì 未 wèi 亡 wáng 人 rén 。 。
无 wú 复 fù 阶 jiē 前 qián 荫 yīn , , 惟 wéi 堪 kān 爨 cuàn 下 xià 薪 xīn 。 。
《 《 南 nán 华 huá 》 》 齐 qí 物 wù 我 wǒ , , 相 xiāng 对 duì 独 dú 伤 shāng 神 shén 。 。
阶下梧桐忽然半枯感而有作。清代。钱淑生。百尺高何用,枯枝不识春。 汝为半死树,我亦未亡人。 无复阶前荫,惟堪爨下薪。 《南华》齐物我,相对独伤神。