悼 dào 亡 wáng 五 wǔ 首 shǒu - - 缪 móu 徵 zhēng 甲 jiǎ
母 mǔ 病 bìng 刚 gāng 逢 féng 卿 qīng 病 bìng 时 shí , , 病 bìng 人 rén 扶 fú 病 bìng 倍 bèi 堪 kān 悲 bēi 。 。
为 wèi 调 diào 汤 tāng 药 yào 常 cháng 终 zhōng 夜 yè , , 自 zì 忘 wàng 膏 gāo 肓 huāng 不 bù 及 jí 医 yī 。 。
竟 jìng 以 yǐ 事 shì 姑 gū 延 yán 瘵 zhài 疾 jí , , 从 cóng 来 lái 孝 xiào 妇 fù 胜 shèng 男 nán 儿 ér 。 。
慈 cí 帏 wéi 今 jīn 日 rì 频 pín 增 zēng 痛 tòng , , 一 yí 度 dù 鸡 jī 鸣 míng 一 yī 涕 tì 洟 tì 。 。
悼亡五首。清代。缪徵甲。母病刚逢卿病时,病人扶病倍堪悲。 为调汤药常终夜,自忘膏肓不及医。 竟以事姑延瘵疾,从来孝妇胜男儿。 慈帏今日频增痛,一度鸡鸣一涕洟。