青 qīng - - 皮 pí 日 rì 休 xiū
青 qīng 翰 hàn 虚 xū 徐 xú 夏 xià 思 sī 清 qīng , , 愁 chóu 烟 yān 漠 mò 漠 mò 荇 xìng 花 huā 平 píng 。 。
醉 zuì 来 lái 欲 yù 把 bǎ 田 tián 田 tián 叶 yè , , 尽 jǐn 裹 guǒ 当 dāng 时 shí 醒 xǐng 酒 jiǔ 鲭 qīng 。 。
青。唐代。皮日休。青翰虚徐夏思清,愁烟漠漠荇花平。 醉来欲把田田叶,尽裹当时醒酒鲭。