冬 dōng 夜 yè 听 tīng 沈 shěn 江 jiāng 门 mén 弹 tán 琴 qín - - 戴 dài 亨 hēng
满 mǎn 座 zuò 容 róng 皆 jiē 肃 sù , , 希 xī 声 shēng 入 rù 耳 ěr 清 qīng 。 。
片 piàn 云 yún 江 jiāng 上 shàng 白 bái , , 孤 gū 月 yuè 夜 yè 深 shēn 明 míng 。 。
沧 cāng 海 hǎi 神 shén 龙 lóng 跃 yuè , , 空 kōng 山 shān 老 lǎo 鹤 hè 鸣 míng 。 。
知 zhī 君 jūn 弦 xián 指 zhǐ 外 wài , , 怀 huái 古 gǔ 有 yǒu 馀 yú 情 qíng 。 。
冬夜听沈江门弹琴。清代。戴亨。满座容皆肃,希声入耳清。 片云江上白,孤月夜深明。 沧海神龙跃,空山老鹤鸣。 知君弦指外,怀古有馀情。