海 hǎi 棠 táng 其 qí 二 èr - - 赵 zhào 恒 héng
翠 cuì 萼 è 凌 líng 晨 chén 绽 zhàn , , 清 qīng 香 xiāng 逐 zhú 处 chù 飘 piāo 。 。
高 gāo 低 dī 临 lín 曲 qū 槛 kǎn , , 红 hóng 白 bái 间 jiān 纤 xiān 条 tiáo 。 。
润 rùn 比 bǐ 攒 zǎn 温 wēn 玉 yù , , 繁 fán 如 rú 簇 cù 绛 jiàng 绡 xiāo 。 。
尽 jǐn 堪 kān 图 tú 画 huà 取 qǔ , , 名 míng 笔 bǐ 在 zài 僧 sēng 繇 yáo 。 。
海棠 其二。宋代。赵恒。翠萼凌晨绽,清香逐处飘。 高低临曲槛,红白间纤条。 润比攒温玉,繁如簇绛绡。 尽堪图画取,名笔在僧繇。