独 dú 居 jū 外 wài 寝 qǐn 偶 ǒu 薄 báo 寒 hán 侵 qīn 体 tǐ 遂 suì 赋 fù 一 yī 律 lǜ - - 汪 wāng 真 zhēn
参 cēn 差 cī 瓦 wǎ 上 shàng 溥 pǔ 霜 shuāng 凝 níng , , 酿 niàng 得 dé 严 yán 寒 hán 渐 jiàn 渐 jiàn 增 zēng 。 。
布 bù 被 bèi 多 duō 年 nián 浑 hún 似 sì 铁 tiě , , 石 shí 床 chuáng 连 lián 夜 yè 恰 qià 如 rú 冰 bīng 。 。
杯 bēi 邀 yāo 竹 zhú 叶 yè 为 wèi 兄 xiōng 弟 dì , , 帐 zhàng 伴 bàn 梅 méi 花 huā 作 zuò 友 yǒu 朋 péng 。 。
酒 jiǔ 醒 xǐng 依 yī 然 rán 眠 mián 不 bù 得 dé , , 揽 lǎn 衣 yī 重 chóng 整 zhěng 对 duì 青 qīng 灯 dēng 。 。
独居外寝偶薄寒侵体遂赋一律。宋代。汪真。参差瓦上溥霜凝,酿得严寒渐渐增。 布被多年浑似铁,石床连夜恰如冰。 杯邀竹叶为兄弟,帐伴梅花作友朋。 酒醒依然眠不得,揽衣重整对青灯。