晴 qíng 丝 sī - - 武 wǔ 衍 yǎn
何 hé 处 chǔ 飞 fēi 来 lái 缭 liáo 碧 bì 空 kōng , , 敲 qiāo 吟 yín 终 zhōng 日 rì 费 fèi 形 xíng 容 róng 。 。
榑 fú 桑 sāng 老 lǎo 茧 jiǎn 抽 chōu 纤 xiān 纬 wěi , , 星 xīng 殿 diàn 残 cán 机 jī 剪 jiǎn 素 sù 茸 rōng 。 。
蓦 mò 忽 hū 带 dài 归 guī 帘 lián 外 wài 燕 yàn , , 等 děng 闲 xián 惹 rě 住 zhù 柳 liǔ 边 biān 蜂 fēng 。 。
风 fēng 柔 róu 日 rì 薄 báo 楼 lóu 台 tái 晚 wǎn , , 一 yī 缕 lǚ 低 dī 垂 chuí 力 lì 正 zhèng 慵 yōng 。 。
晴丝。宋代。武衍。何处飞来缭碧空,敲吟终日费形容。 榑桑老茧抽纤纬,星殿残机剪素茸。 蓦忽带归帘外燕,等闲惹住柳边蜂。 风柔日薄楼台晚,一缕低垂力正慵。