赋 fù 孤 gū 雁 yàn - - 洪 hóng 适 shì
云 yún 飞 fēi 水 shuǐ 宿 sù 过 guò 炎 yán 凉 liáng , , 回 huí 想 xiǎng 来 lái 时 shí 道 dào 路 lù 长 cháng 。 。
夜 yè 月 yuè 照 zhào 惊 jīng 唯 wéi 吊 diào 影 yǐng , , 朔 shuò 风 fēng 吹 chuī 断 duàn 不 bù 成 chéng 行 háng 。 。
人 rén 间 jiān 无 wú 处 chǔ 逃 táo 矰 zēng 缴 jiǎo , , 岁 suì 晚 wǎn 何 hé 曾 céng 饱 bǎo 稻 dào 粱 liáng 。 。
傥 tǎng 以 yǐ 能 néng 鸣 míng 免 miǎn 烹 pēng 杀 shā , , 系 xì 书 shū 犹 yóu 可 kě 到 dào 衡 héng 阳 yáng 。 。
赋孤雁。宋代。洪适。云飞水宿过炎凉,回想来时道路长。 夜月照惊唯吊影,朔风吹断不成行。 人间无处逃矰缴,岁晚何曾饱稻粱。 傥以能鸣免烹杀,系书犹可到衡阳。