初 chū 上 shàng 汴 biàn 舟 zhōu 思 sī 归 guī - - 韦 wéi 骧 xiāng
夜 yè 气 qì 凄 qī 清 qīng 星 xīng 斗 dǒu 全 quán , , 倚 yǐ 樯 qiáng 引 yǐn 望 wàng 东 dōng 南 nán 天 tiān 。 。
怀 huái 归 guī 重 zhòng 念 niàn 秋 qiū 垂 chuí 尽 jǐn , , 倦 juàn 目 mù 羞 xiū 看 kàn 月 yuè 又 yòu 圆 yuán 。 。
况 kuàng 是 shì 汴 biàn 流 liú 投 tóu 浅 qiǎn 涸 hé , , 夫 fū 何 hé 单 dān 舸 gě 尚 shàng 留 liú 连 lián 。 。
京 jīng 华 huá 岂 qǐ 谓 wèi 无 wú 心 xīn 恋 liàn , , 自 zì 恨 hèn 孤 gū 踪 zōng 远 yuǎn 邃 suì 延 yán 。 。
初上汴舟思归。宋代。韦骧。夜气凄清星斗全,倚樯引望东南天。 怀归重念秋垂尽,倦目羞看月又圆。 况是汴流投浅涸,夫何单舸尚留连。 京华岂谓无心恋,自恨孤踪远邃延。