暮 mù 春 chūn 吟 yín 怀 huái 寄 jì 姚 yáo 端 duān 先 xiān 辈 bèi - - 李 lǐ 中 zhōng
无 wú 奈 nài 诗 shī 魔 mó 旦 dàn 夕 xī 生 shēng , , 更 gèng 堪 kān 芳 fāng 草 cǎo 满 mǎn 长 cháng 汀 tīng 。 。
故 gù 人 rén 还 hái 爽 shuǎng 花 huā 前 qián 约 yuē , , 新 xīn 月 yuè 又 yòu 生 shēng 江 jiāng 上 shàng 亭 tíng 。 。
庄 zhuāng 梦 mèng 断 duàn 时 shí 灯 dēng 欲 yù 烬 jìn , , 蜀 shǔ 魂 hún 啼 tí 处 chù 酒 jiǔ 初 chū 醒 xǐng 。 。
何 hé 时 shí 得 dé 见 jiàn 登 dēng 龙 lóng 客 kè , , 隔 gé 却 què 千 qiān 山 shān 万 wàn 仞 rèn 青 qīng 。 。
暮春吟怀寄姚端先辈。五代十国。李中。无奈诗魔旦夕生,更堪芳草满长汀。 故人还爽花前约,新月又生江上亭。 庄梦断时灯欲烬,蜀魂啼处酒初醒。 何时得见登龙客,隔却千山万仞青。