秋 qiū 思 sī 堙 yīn 郁 yù 忽 hū 蒙 méng 圆 yuán 机 jī 宠 chǒng 示 shì 祟 suì - - 晁 cháo 说 shuō 之 zhī
秋 qiū 霜 shuāng 先 xiān 著 zhe 白 bái 髯 rán 翁 wēng , , 始 shǐ 信 xìn 读 dú 书 shū 未 wèi 有 yǒu 功 gōng 。 。
幽 yōu 恨 hèn 不 bù 随 suí 流 liú 水 shuǐ 去 qù , , 壮 zhuàng 怀 huái 每 měi 共 gòng 暮 mù 云 yún 空 kōng 。 。
敢 gǎn 嗟 jiē 落 luò 叶 yè 留 liú 无 wú 术 shù , , 但 dàn 惜 xī 巢 cháo 危 wēi 死 sǐ 孰 shú 从 cóng 。 。
赖 lài 有 yǒu 高 gāo 才 cái 能 néng 作 zuò 赋 fù , , 笔 bǐ 端 duān 除 chú 祟 suì 是 shì 英 yīng 雄 xióng 。 。
秋思堙郁忽蒙圆机宠示祟。宋代。晁说之。秋霜先著白髯翁,始信读书未有功。 幽恨不随流水去,壮怀每共暮云空。 敢嗟落叶留无术,但惜巢危死孰从。 赖有高才能作赋,笔端除祟是英雄。