题 tí 共 gòng 亭 tíng - - 华 huá 镇 zhèn
驾 jià 鹤 hè 峰 fēng 前 qián 山 shān 气 qì 佳 jiā , , 炼 liàn 丹 dān 泉 quán 上 shàng 石 shí 如 rú 排 pái 。 。
高 gāo 低 dī 檐 yán 宇 yǔ 依 yī 丛 cóng 竹 zhú , , 屈 qū 曲 qǔ 梯 tī 桥 qiáo 跨 kuà 断 duàn 厓 yá 。 。
仙 xiān 客 kè 肯 kěn 教 jiào 人 rén 世 shì 得 dé , , 贤 xián 侯 hóu 还 hái 与 yǔ 郡 jùn 民 mín 偕 xié 。 。
春 chūn 风 fēng 日 rì 落 luò 歌 gē 声 shēng 散 sàn , , 藓 xiǎn 径 jìng 时 shí 时 shí 有 yǒu 坠 zhuì 钗 chāi 。 。
题共亭。宋代。华镇。驾鹤峰前山气佳,炼丹泉上石如排。 高低檐宇依丛竹,屈曲梯桥跨断厓。 仙客肯教人世得,贤侯还与郡民偕。 春风日落歌声散,藓径时时有坠钗。