题 tí 黄 huáng 敕 chì 背 bèi 诗 shī - - 陈 chén 彭 péng 年 nián 甥 shēng
彭 péng 年 nián 头 tóu 脑 nǎo 太 tài 冬 dōng 烘 hōng , , 眼 yǎn 似 shì 朱 zhū 砂 shā 鬓 bìn 似 shì 蓬 péng 。 。
纰 pī 缪 miù 幸 xìng 叨 dāo 三 sān 字 zì 内 nèi , , 荒 huāng 唐 táng 仍 réng 预 yù 四 sì 人 rén 中 zhōng 。 。
放 fàng 他 tā 权 quán 势 shì 欺 qī 明 míng 主 zhǔ , , 落 luò 却 què 亲 qīn 情 qíng 卖 mài 至 zhì 公 gōng 。 。
千 qiān 百 bǎi 孤 gū 寒 hán 齐 qí 洒 sǎ 泪 lèi , , 斯 sī 言 yán 无 wú 路 lù 入 rù 尧 yáo 聪 cōng 。 。
题黄敕背诗。宋代。陈彭年甥。彭年头脑太冬烘,眼似朱砂鬓似蓬。 纰缪幸叨三字内,荒唐仍预四人中。 放他权势欺明主,落却亲情卖至公。 千百孤寒齐洒泪,斯言无路入尧聪。