遣 qiǎn 兴 xìng 三 sān 首 shǒu - - 杜 dù 甫 fǔ
下 xià 马 mǎ 古 gǔ 战 zhàn 场 chǎng , , 四 sì 顾 gù 但 dàn 茫 máng 然 rán 。 。
风 fēng 悲 bēi 浮 fú 云 yún 去 qù , , 黄 huáng 叶 yè 坠 zhuì 我 wǒ 前 qián 。 。
朽 xiǔ 骨 gǔ 穴 xué 蝼 lóu 蚁 yǐ , , 又 yòu 为 wèi 蔓 màn 草 cǎo 缠 chán 。 。
故 gù 老 lǎo 行 xíng 叹 tàn 息 xī , , 今 jīn 人 rén 尚 shàng 开 kāi 边 biān 。 。
汉 hàn 虏 lǔ 互 hù 胜 shèng 负 fù , , 封 fēng 疆 jiāng 不 bù 常 cháng 全 quán 。 。
安 ān 得 dé 廉 lián 耻 chǐ 将 jiāng , , 三 sān 军 jūn 同 tóng 晏 yàn 眠 mián 。 。
遣兴三首。唐代。杜甫。下马古战场,四顾但茫然。 风悲浮云去,黄叶坠我前。 朽骨穴蝼蚁,又为蔓草缠。 故老行叹息,今人尚开边。 汉虏互胜负,封疆不常全。 安得廉耻将,三军同晏眠。