园 yuán 竹 zhú 为 wèi 大 dà 雪 xuě 所 suǒ 折 zhé - - 强 qiáng 至 zhì
露 lù 叶 yè 烟 yān 稍 shāo 拂 fú 草 cǎo 亭 tíng , , 雪 xuě 中 zhōng 颠 diān 倒 dǎo 翠 cuì 虬 qiú 形 xíng 。 。
且 qiě 留 liú 完 wán 处 chù 裁 cái 吹 chuī 律 lǜ , , 莫 mò 听 tīng 傍 bàng 人 rén 议 yì 杀 shā 青 qīng 。 。
却 què 恐 kǒng 看 kàn 来 lái 愁 chóu 野 yě 客 kè , , 若 ruò 为 wéi 扶 fú 起 qǐ 属 shǔ 园 yuán 丁 dīng 。 。
寂 jì 寥 liáo 数 shù 亩 mǔ 清 qīng 风 fēng 地 dì , , 宿 sù 酒 jiǔ 从 cóng 今 jīn 不 bù 易 yì 醒 xǐng 。 。
园竹为大雪所折。宋代。强至。露叶烟稍拂草亭,雪中颠倒翠虬形。 且留完处裁吹律,莫听傍人议杀青。 却恐看来愁野客,若为扶起属园丁。 寂寥数亩清风地,宿酒从今不易醒。