和 hé 张 zhāng 凝 níng 神 shén 见 jiàn 贻 yí - - 曹 cáo 勋 xūn
奉 fèng 引 yǐn 归 guī 来 lái 春 chūn 晚 wǎn 时 shí , , 扁 piān 舟 zhōu 便 biàn 欲 yù 访 fǎng 天 tiān 随 suí 。 。
都 dōu 忘 wàng 旧 jiù 学 xué 尘 chén 埃 āi 满 mǎn , , 顿 dùn 觉 jué 新 xīn 年 nián 气 qì 宇 yǔ 衰 shuāi 。 。
遽 jù 有 yǒu 恩 ēn 荣 róng 腾 téng 紫 zǐ 诏 zhào , , 了 liǎo 无 wú 功 gōng 业 yè 立 lì 彤 tóng 墀 chí 。 。
先 xiān 生 shēng 妙 miào 句 jù 烦 fán 褒 bāo 借 jiè , , 一 yī 夕 xī 光 guāng 涵 hán 月 yuè 不 bù 亏 kuī 。 。
和张凝神见贻。宋代。曹勋。奉引归来春晚时,扁舟便欲访天随。 都忘旧学尘埃满,顿觉新年气宇衰。 遽有恩荣腾紫诏,了无功业立彤墀。 先生妙句烦褒借,一夕光涵月不亏。