风 fēng 雨 yǔ 惊 jīng 春 chūn - - 曹 cáo 勋 xūn
一 yī 年 nián 春 chūn 事 shì 急 jí 如 rú 流 liú , , 每 měi 被 bèi 颠 diān 风 fēng 断 duàn 送 sòng 休 xiū 。 。
锦 jǐn 瑟 sè 华 huá 筵 yán 常 cháng 漫 màn 度 dù , , 杏 xìng 园 yuán 景 jǐng 物 wù 只 zhǐ 供 gōng 愁 chóu 。 。
须 xū 知 zhī 胜 shèng 践 jiàn 何 hé 曾 céng 阙 quē , , 自 zì 是 shì 青 qīng 春 chūn 不 bù 少 shǎo 留 liú 。 。
遍 biàn 倚 yǐ 栏 lán 干 gàn 望 wàng 归 guī 路 lù , , 落 luò 花 huā 飞 fēi 絮 xù 思 sī 悠 yōu 悠 yōu 。 。
风雨惊春。宋代。曹勋。一年春事急如流,每被颠风断送休。 锦瑟华筵常漫度,杏园景物只供愁。 须知胜践何曾阙,自是青春不少留。 遍倚栏干望归路,落花飞絮思悠悠。