颓 tuí 春 chūn 涉 shè 途 tú - - 曾 céng 丰 fēng
曾 céng 谓 wèi 东 dōng 风 fēng 意 yì 向 xiàng 偏 piān , , 也 yě 从 cóng 僻 pì 处 chǔ 放 fàng 春 chūn 妍 yán 。 。
山 shān 山 shān 长 cháng 草 cǎo 青 qīng 无 wú 间 jiàn , , 树 shù 树 shù 成 chéng 阴 yīn 绿 lǜ 不 bù 专 zhuān 。 。
黠 xiá 兽 shòu 幽 yōu 居 jū 疑 yí 辟 pì 地 dì , , 俊 jùn 禽 qín 高 gāo 举 jǔ 欲 yù 登 dēng 天 tiān 。 。
物 wù 情 qíng 不 bù 一 yī 吾 wú 何 hé 择 zé , , 出 chū 处 chù 升 shēng 沉 chén 任 rèn 自 zì 然 rán 。 。
颓春涉途。宋代。曾丰。曾谓东风意向偏,也从僻处放春妍。 山山长草青无间,树树成阴绿不专。 黠兽幽居疑辟地,俊禽高举欲登天。 物情不一吾何择,出处升沉任自然。