窖 jiào 岭 lǐng 道 dào 中 zhōng - - 葛 gé 起 qǐ 文 wén
屦 jù 穿 chuān 苍 cāng 藓 xiǎn 滑 huá , , 水 shuǐ 复 fù 更 gèng 山 shān 重 zhòng 。 。
有 yǒu 圃 pǔ 春 chūn 偏 piān 晚 wǎn , , 无 wú 人 rén 碓 duì 自 zì 舂 chōng 。 。
乱 luàn 云 yún 生 shēng 峭 qiào 壁 bì , , 一 yī 鸟 niǎo 没 méi 高 gāo 峰 fēng 。 。
随 suí 处 chù 桃 táo 花 huā 发 fā , , 仙 xiān 源 yuán 似 shì 可 kě 逢 féng 。 。
窖岭道中。宋代。葛起文。屦穿苍藓滑,水复更山重。 有圃春偏晚,无人碓自舂。 乱云生峭壁,一鸟没高峰。 随处桃花发,仙源似可逢。