松 sōng 花 huā 开 kāi 竹 zhú 笋 sǔn 茂 mào 喜 xǐ 而 ér 咏 yǒng 之 zhī - - 裘 qiú 万 wàn 顷 qǐng
繁 fán 花 huā 密 mì 笋 sǔn 暮 mù 春 chūn 时 shí , , 妆 zhuāng 点 diǎn 园 yuán 林 lín 一 yī 段 duàn 奇 qí 。 。
金 jīn 粉 fěn 生 shēng 香 xiāng 风 fēng 细 xì 细 xì , , 斑 bān 衣 yī 留 liú 润 rùn 露 lù 垂 chuí 垂 chuí 。 。
品 pǐn 高 gāo 宜 yí 入 rù 神 shén 仙 xiān 药 yào , , 节 jié 劲 jìn 终 zhōng 全 quán 冰 bīng 雪 xuě 姿 zī 。 。
笑 xiào 彼 bǐ 杏 xìng 桃 táo 儿 ér 女 nǚ 态 tài , , 谩 mán 争 zhēng 艳 yàn 冶 yě 媚 mèi 山 shān 歧 qí 。 。
松花开竹笋茂喜而咏之。宋代。裘万顷。繁花密笋暮春时,妆点园林一段奇。 金粉生香风细细,斑衣留润露垂垂。 品高宜入神仙药,节劲终全冰雪姿。 笑彼杏桃儿女态,谩争艳冶媚山歧。