登 dēng 云 yún 黄 huáng 山 shān - - 赵 zhào 抃 biàn
云 yún 黄 huáng 绝 jué 顶 dǐng 冠 guān 峰 fēng 峦 luán , , 七 qī 佛 fó 当 dāng 时 shí 行 háng 道 dào 坛 tán 。 。
天 tiān 敛 liǎn 积 jī 阴 yīn 千 qiān 里 lǐ 霁 jì , , 故 gù 令 lìng 登 dēng 赏 shǎng 得 dé 盘 pán 桓 huán 。 。
登云黄山。宋代。赵抃。云黄绝顶冠峰峦,七佛当时行道坛。 天敛积阴千里霁,故令登赏得盘桓。