奉 fèng 寄 jì 田 tián 上 shàng 人 rén - - 仇 chóu 远 yuǎn
竹 zhú 筇 qióng 轻 qīng 健 jiàn 草 cǎo 鞋 xié 宽 kuān , , 野 yě 外 wài 消 xiāo 磨 mó 半 bàn 日 rì 闲 xián 。 。
病 bìng 叶 yè 已 yǐ 霜 shuāng 犹 yóu 恋 liàn 树 shù , , 片 piàn 云 yún 欲 yù 雨 yǔ 又 yòu 归 guī 山 shān 。 。
灯 dēng 分 fēn 寺 sì 塔 tǎ 晴 qíng 偏 piān 见 jiàn , , 水 shuǐ 隔 gé 渔 yú 家 jiā 夜 yè 不 bù 关 guān 。 。
愧 kuì 我 wǒ 莫 mò 如 rú 霜 shuāng 上 shàng 鹭 lù , , 霎 shà 时 shí 飞 fēi 去 qù 便 biàn 飞 fēi 还 hái 。 。
奉寄田上人。元代。仇远。竹筇轻健草鞋宽,野外消磨半日闲。 病叶已霜犹恋树,片云欲雨又归山。 灯分寺塔晴偏见,水隔渔家夜不关。 愧我莫如霜上鹭,霎时飞去便飞还。