读 dú 贾 jiǎ 谊 yì 传 chuán - - 李 lǐ 群 qún 玉 yù
卑 bēi 湿 shī 长 cháng 沙 shā 地 dì , , 空 kōng 抛 pāo 出 chū 世 shì 才 cái 。 。
已 yǐ 齐 qí 生 shēng 死 sǐ 理 lǐ , , 服 fú 鸟 niǎo 莫 mò 为 wèi 灾 zāi 。 。
读贾谊传。唐代。李群玉。卑湿长沙地,空抛出世才。 已齐生死理,服鸟莫为灾。