梵 fàn 天 tiān 僧 sēng 舍 shè 金 jīn 竹 zhú 中 zhōng 有 yǒu 绿 lǜ 竹 zhú 一 yī 茎 jīng - - 释 shì 居 jū 简 jiǎn
手 shǒu 栽 zāi 碧 bì 玉 yù 间 jiān 黄 huáng 金 jīn , , 炎 yán 赫 hè 流 liú 金 jīn 弗 fú 敢 gǎn 侵 qīn 。 。
莫 mò 作 zuò 两 liǎng 般 bān 分 fēn 实 shí 相 xiàng , , 定 dìng 知 zhī 一 yī 等 děng 是 shì 虚 xū 心 xīn 。 。
根 gēn 分 fēn 丽 lí 水 shuǐ 难 nán 沉 chén 色 sè , , 节 jié 老 lǎo 蓝 lán 田 tián 待 dài 赏 shǎng 音 yīn 。 。
终 zhōng 有 yǒu 九 jiǔ 包 bāo 来 lái 止 zhǐ 息 xī , , 万 wàn 竿 gān 何 hé 患 huàn 不 bù 成 chéng 林 lín 。 。
梵天僧舍金竹中有绿竹一茎。宋代。释居简。手栽碧玉间黄金,炎赫流金弗敢侵。 莫作两般分实相,定知一等是虚心。 根分丽水难沉色,节老蓝田待赏音。 终有九包来止息,万竿何患不成林。