借 jiè 翠 cuì 蛟 jiāo 亭 tíng 韵 yùn - - 笑 xiào 掷 zhì 震 zhèn 雷 léi
兀 wù 兀 wù 梅 méi 窗 chuāng 坐 zuò 已 yǐ 顽 wán , , 自 zì 怜 lián 失 shī 脚 jiǎo 落 luò 人 rén 间 jiān 。 。
洞 dòng 霄 xiāo 宫 gōng 里 lǐ 星 xīng 辰 chén 近 jìn , , 天 tiān 柱 zhù 峰 fēng 前 qián 日 rì 月 yuè 闲 xián 。 。
野 yě 鹤 hè 听 tīng 琴 qín 飞 fēi 雪 xuě 舞 wǔ , , 湫 jiǎo 龙 lóng 喜 xǐ 客 kè 为 wèi 澜 lán 翻 fān 。 。
此 cǐ 中 zhōng 不 bù 昼 zhòu 生 shēng 云 yún 雨 yǔ , , 珍 zhēn 重 zhòng 坡 pō 仙 xiān 一 yī 扁 biǎn 颜 yán 。 。
借翠蛟亭韵。宋代。笑掷震雷。兀兀梅窗坐已顽,自怜失脚落人间。 洞霄宫里星辰近,天柱峰前日月闲。 野鹤听琴飞雪舞,湫龙喜客为澜翻。 此中不昼生云雨,珍重坡仙一扁颜。