登 dēng 天 tiān 宁 níng 寺 sì 千 qiān 佛 fú 阁 gé - - 胡 hú 槩 gài
为 wèi 爱 ài 禅 chán 房 fáng 尽 jǐn 日 rì 闲 xián , , 褰 qiān 衣 yī 高 gāo 阁 gé 共 gòng 跻 jī 攀 pān 。 。
残 cán 花 huā 带 dài 雨 yǔ 檐 yán 前 qián 落 luò , , 幽 yōu 鸟 niǎo 将 jiāng 雏 chú 竹 zhú 外 wài 还 hái 。 。
上 shàng 下 xià 云 yún 帆 fān 平 píng 望 wàng 驿 yì , , 参 cēn 差 cī 烟 yān 树 shù 武 wǔ 原 yuán 山 shān 。 。
乞 qǐ 身 shēn 若 ruò 许 xǔ 归 guī 莲 lián 社 shè , , 愿 yuàn 借 jiè 东 dōng 林 lín 屋 wū 一 yī 间 jiān 。 。
登天宁寺千佛阁。明代。胡槩。为爱禅房尽日闲,褰衣高阁共跻攀。 残花带雨檐前落,幽鸟将雏竹外还。 上下云帆平望驿,参差烟树武原山。 乞身若许归莲社,愿借东林屋一间。