赋 fù 得 dé 薄 bó 命 mìng 词 cí 其 qí 一 yī - - 凌 líng 义 yì 渠 qú
倦 juàn 倚 yǐ 东 dōng 风 fēng 两 liǎng 袖 xiù 斑 bān , , 临 lín 岐 qí 不 bù 尽 jìn 水 shuǐ 潺 chán 湲 yuán 。 。
题 tí 残 cán 红 hóng 叶 yè 春 chūn 谁 shuí 主 zhǔ , , 低 dī 损 sǔn 成 chéng 都 dū 翠 cuì 几 jǐ 弯 wān 。 。
鸣 míng 鴂 jué 也 yě 知 zhī 覆 fù 百 bǎi 草 cǎo , , 绛 jiàng 绡 xiāo 长 zhǎng 得 de 护 hù 朱 zhū 颜 yán 。 。
伤 shāng 心 xīn 拍 pāi 遍 biàn 无 wú 人 rén 会 huì , , 个 gè 是 shì 杨 yáng 家 jiā 旧 jiù 阿 ā 环 huán 。 。
赋得薄命词 其一。明代。凌义渠。倦倚东风两袖斑,临岐不尽水潺湲。 题残红叶春谁主,低损成都翠几弯。 鸣鴂也知覆百草,绛绡长得护朱颜。 伤心拍遍无人会,个是杨家旧阿环。