送 sòng 焦 jiāo 阁 gé 老 lǎo 致 zhì 仕 shì - - 孙 sūn 绪 xù
忍 rěn 笑 xiào 投 tóu 簪 zān 出 chū 禁 jìn 林 lín , , 都 dōu 门 mén 黄 huáng 叶 yè 报 bào 秋 qiū 深 shēn 。 。
苍 cāng 生 shēng 其 qí 柰 nài 东 dōng 山 shān 卧 wò , , 湖 hú 海 hǎi 谁 shéi 知 zhī 后 hòu 乐 lè 心 xīn 。 。
舟 zhōu 载 zài 夕 xī 阳 yáng 横 héng 野 yě 渡 dù , , 堂 táng 闲 xián 清 qīng 昼 zhòu 看 kàn 槐 huái 阴 yīn 。 。
钓 diào 游 yóu 旧 jiù 地 dì 俱 jù 无 wú 恙 yàng , , 藜 lí 杖 zhàng 从 cóng 今 jīn 得 dé 再 zài 寻 xún 。 。
送焦阁老致仕。明代。孙绪。忍笑投簪出禁林,都门黄叶报秋深。 苍生其柰东山卧,湖海谁知后乐心。 舟载夕阳横野渡,堂闲清昼看槐阴。 钓游旧地俱无恙,藜杖从今得再寻。