题 tí 姜 jiāng 女 nǚ 祠 cí - - 刘 liú 泽 zé
去 qù 国 guó 寻 xún 夫 fū 几 jǐ 万 wàn 程 chéng , , 荒 huāng 山 shān 完 wán 节 jié 一 yī 身 shēn 轻 qīng 。 。
竹 zhú 支 zhī 犹 yóu 写 xiě 登 dēng 高 gāo 恨 hèn , , 泉 quán 水 shuǐ 空 kōng 闻 wén 痛 tòng 哭 kū 声 shēng 。 。
皦 jiǎo 日 rì 青 qīng 松 sōng 余 yú 正 zhèng 气 qì , , 悲 bēi 风 fēng 白 bái 骨 gǔ 怨 yuàn 长 cháng 城 chéng 。 。
秦 qín 灰 huī 既 jì 冷 lěng 芳 fāng 名 míng 烈 liè , , 不 bù 比 bǐ 人 rén 间 jiān 儿 ér 女 nǚ 情 qíng 。 。
题姜女祠。明代。刘泽。去国寻夫几万程,荒山完节一身轻。 竹支犹写登高恨,泉水空闻痛哭声。 皦日青松余正气,悲风白骨怨长城。 秦灰既冷芳名烈,不比人间儿女情。