别 bié 黄 huáng 稻 dào 庵 ān 僧 sēng - - 李 lǐ 衷 zhōng 灿 càn
野 yě 寺 sì 故 gù 人 rén 好 hǎo 颜 yán 色 sè , , 天 tiān 涯 yá 游 yóu 子 zǐ 鬓 bìn 鬅 péng 鬙 sēng 。 。
榻 tà 穿 chuān 几 jǐ 处 chù 心 xīn 犹 yóu 石 shí , , 夜 yè 到 dào 三 sān 更 gēng 水 shuǐ 自 zì 冰 bīng 。 。
墙 qiáng 外 wài 老 lǎo 狐 hú 吹 chuī 碧 bì 火 huǒ , , 殿 diàn 前 qián 古 gǔ 佛 fó 坐 zuò 青 qīng 灯 dēng 。 。
霜 shuāng 钟 zhōng 再 zài 发 fā 辞 cí 君 jūn 去 qù , , 绝 jué 壑 hè 危 wēi 峰 fēng 树 shù 万 wàn 层 céng 。 。
别黄稻庵僧。清代。李衷灿。野寺故人好颜色,天涯游子鬓鬅鬙。 榻穿几处心犹石,夜到三更水自冰。 墙外老狐吹碧火,殿前古佛坐青灯。 霜钟再发辞君去,绝壑危峰树万层。