红 hóng 梅 méi 八 bā 首 shǒu 其 qí 二 èr - - 华 huá 蘅 héng 芳 fāng
冰 bīng 肌 jī 玉 yù 貌 mào 独 dú 嫌 xián 寒 hán , , 捣 dǎo 就 jiù 灵 líng 砂 shā 细 xì 细 xì 餐 cān 。 。
姑 gū 射 shè 山 shān 中 zhōng 沉 chén 醉 zuì 卧 wò , , 寿 shòu 阳 yáng 宫 gōng 里 lǐ 带 dài 羞 xiū 看 kàn 。 。
让 ràng 他 tā 腊 là 雪 xuě 三 sān 分 fēn 白 bái , , 酝 yùn 出 chū 春 chūn 风 fēng 一 yī 味 wèi 酸 suān 。 。
但 dàn 愿 yuàn 朱 zhū 颜 yán 常 cháng 不 bù 改 gǎi , , 年 nián 年 nián 换 huàn 骨 gǔ 暗 àn 吞 tūn 丹 dān 。 。
红梅八首 其二。清代。华蘅芳。冰肌玉貌独嫌寒,捣就灵砂细细餐。 姑射山中沉醉卧,寿阳宫里带羞看。 让他腊雪三分白,酝出春风一味酸。 但愿朱颜常不改,年年换骨暗吞丹。