宿 sù 清 qīng 凉 liáng 寺 sì - - 田 tián 汝 rǔ ?
寺 sì 倚 yǐ 山 shān 腰 yāo 绀 gàn 殿 diàn 浮 fú , , 泉 quán 飞 fēi 洞 dòng 口 kǒu 白 bái 云 yún 留 liú 。 。
临 lín 窗 chuāng 星 xīng 汉 hàn 高 gāo 寒 hán 逼 bī , , 掩 yǎn 径 jìng 藤 téng 萝 luó 色 sè 相 xiàng 幽 yōu 。 。
松 sōng 月 yuè 上 shàng 时 shí 孤 gū 鹤 hè 唳 lì , , 岚 lán 光 guāng 深 shēn 处 chù 暝 míng 猿 yuán 愁 chóu 。 。
中 zhōng 宵 xiāo 清 qīng 磬 qìng 天 tiān 边 biān 落 luò , , 散 sàn 入 rù 千 qiān 岩 yán 水 shuǐ 共 gòng 流 liú 。 。
宿清凉寺。明代。田汝?。寺倚山腰绀殿浮,泉飞洞口白云留。 临窗星汉高寒逼,掩径藤萝色相幽。 松月上时孤鹤唳,岚光深处暝猿愁。 中宵清磬天边落,散入千岩水共流。