清 qīng 平 píng 乐 lè 其 qí 三 sān 夜 yè 饮 yǐn 友 yǒu 人 rén 别 bié 馆 guǎn 听 tīng 年 nián 少 shào 弹 dàn 三 sān 弦 xián 限 xiàn 韵 yùn 三 sān 首 shǒu - - 陈 chén 维 wéi 崧 sōng
欢 huān 场 chǎng 才 cái 罢 bà , , 去 qù 对 duì 孤 gū 檠 qíng 话 huà 。 。
欲 yù 击 jī 唾 tuò 壶 hú 声 shēng 尽 jǐn 哑 yǎ , , 可 kě 惜 xī 孤 gū 城 chéng 浪 làng 打 dǎ 。 。
一 yī 宵 xiāo 柳 liǔ 簇 cù 花 huā 笼 lóng , , 何 hé 时 shí 万 wàn 户 hù 千 qiān 钟 zhōng 。 。
尘 chén 世 shì 风 fēng 波 bō 似 shì 海 hǎi , , 狂 kuáng 奴 nú 谈 tán 笑 xiào 生 shēng 风 fēng 。 。
清平乐 其三 夜饮友人别馆听年少弹三弦限韵三首。清代。陈维崧。欢场才罢,去对孤檠话。 欲击唾壶声尽哑,可惜孤城浪打。 一宵柳簇花笼,何时万户千钟。 尘世风波似海,狂奴谈笑生风。