鹦 yīng 鹉 wǔ 曲 qǔ 松 sōng 林 lín - - 冯 féng 子 zi 振 zhèn
山 shān 围 wéi 行 xíng 殿 diàn 周 zhōu 遭 zāo 住 zhù 。 。
万 wàn 里 lǐ 看 kàn 牧 mù 羊 yáng 父 fù 。 。
听 tīng 神 shén 榆 yú 树 shù 北 běi 车 chē 声 shēng , , 满 mǎn 载 zài 松 sōng 林 lín 寒 hán 雨 yǔ 。 。
应 yīng 昌 chāng 南 nán 旧 jiù 日 rì 长 cháng 城 chéng , , 带 dài 取 qǔ 上 shàng 京 jīng 愁 chóu 去 qù 。 。
又 yòu 秋 qiū 风 fēng 落 luò 雁 yàn 归 guī 鸿 hóng , , 怎 zěn 说 shuō 到 dào 无 wú 言 yán 语 yǔ 处 chù 。 。
鹦鹉曲 松林。元代。冯子振。山围行殿周遭住。 万里看牧羊父。 听神榆树北车声,满载松林寒雨。 应昌南旧日长城,带取上京愁去。 又秋风落雁归鸿,怎说到无言语处。